Nhân đọc bài «Lại chuyện phụ nữ và nữ quyền» của bác Khanh Hiếu, Diễm Uyên xin được góp vài ư kiến.
Trước hết, Diễm Uyên rất đồng ư với Bác về tầm quan trọng của ư niệm đại ḥa tấu trong gia đ́nh dẫn đến sự hợp tác nhịp nhàng tương ứng giữa vợ chồng. Đây thật là một trong những yếu tố thiết yếu cho hạnh phúc gia đ́nh.
Trong bài trên đây, bác Khanh hiếu đề cập đến vấn đề Đông Tây khác biệt rất hữu lư. Duy một điều là xă hội đông phương cũng đă thay đổi, người phụ nữ Á đông ngày càng đông đảo trên thị trường kinh tế xă hội, thế giới của họ không c̣n đơn thuần xó bếp góc nhà nữa (đại đa số v́ hoàn cảnh chứ không hẳn do lựa chọn cá nhân), mà c̣n là một công dân trong xă hội; v́ thế, để tránh cho người phụ nữ bị đuối sức khi phải đảm đương việc trong việc ngoài, sự đóng góp của người đàn ông trong phạm vi gia đ́nh rất cần thiết. Theo thiển ư của Diễm Uyên, đó chính là sự hợp tác nhịp nhàng, hài ḥa, đúng hơn là sự ganh đua nhỏ nhen.
Theo lời bác Khanh Hiếu giá biết được hậu quả không tốt trên gia đ́nh và trẻ em, có lẽ nên để nguyên người phụ nữ trong gia đ́nh, nhưng đánh giá công việc nội trợ theo một công thức kinh tế ... (sic). Điều này e rằng không thực hiện được đâu, v́ lao động nữ giới hiện là một trong những cột trụ giữ vững nền kinh tế thế giới. Một giải pháp có vẻ dễ thực hiện hơn, đó là sự thay đổi vai tṛ của nam giới: luôn rất quan trọng trong xă hội, nhưng tham gia một cách tích cực hơn trong sinh hoạt gia đ́nh. Đó đă chẳng phải là lời nhắn nhủ của cụ Phan Bội Châu với hậu thế từ cả thế kỷ trư Khanh Hiếu “giá
Vợ chồng phải cùng nhau chia sẻ việc nhà cũng như việc làng nước. Và thật là một sai lầm to lớn, nếu tiếp tục giam hăm người phụ nữ trong xó bếp, trong phạm vi gia đ́nh.
(Đây không phải là Me culture của Tây phương đâu, mà chính là “Me culture” của
Ngoài ra Diễm Uyên cũng thấy rằng nếu mà cứ đ̣i đấu tranh nam nữ b́nh quyền khi ta không bị áp chế th́ thật là một chuyện tầm phào. Nhưng trước những tệ trạng vẫn c̣n hiện hữu trên thế giới ngày nay (bắt nguồn từ quan niệm nam tôn nữ ti) như nạn giết hủy các bào thai nữ bên Trung quốc, hủ tục cắt bỏ âm vật các em bé gái Phi châu, cùng với những nữ nạn nhân Ấn Độ bị thiêu cháy bởi gia đ́nh chồng v́ đă không nộp đủ của hồi môn, th́ có lẽ sự tranh đấu này không vô nghĩa đâu.
Thay lời kết, Diễm Uyên nhận thấy ḿnh được may mắn hấp thụ nền giáo dục Việt Nam, nay lại chung đụng với nền văn hóa Tây Âu, chỉ mong sao ḿnh luôn khéo léo giữ được một cái nh́n khách quan: tuyển nhận những cái mới hay, bảo tồn gia tài văn hóa nước nhà và can đảm nh́n nhận những nét tiêu cực trong hành trang văn hóa cổ truyền.
Thân chào Bác.
D.U.