Trải qua cơn bắt đạo dữ dằn đời vua Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Đức, việc giữ đạo ở miền Nam phải âm thầm, sách vở ảnh tượng đều được chôn giấu.
Đến năm 1870 có người đào được tại Cái Nhum (Chợ lách Vĩnh Long) một hầm vô chủ, có nhiều sách vở về đạo thánh, trong đó có Sấm truyền ca, giấy đã mục nhiều, lúc đó có ông Nguyễn Văn Thế chịu khó chép lại và truyền ra cho nhiều người biết.
Các linh mục Pháp thời đó không nhìn nhận là đúng với Kinh thánh của đạo, nên cấm bổn đạo đọc vì là sách dị đoan. Vì đó, Sấm truyền ca bi mai một.
Năm 1908, tôi tình cờ gặp quyển sách này tại nhà một bạn thân ở Cần Thơ. Đọc thấy lối viết của người xưa, theo cách cảm nghĩ của người Á đông, nhứt là thầy cả Lữ y Đoan là một linh mục rất giỏi về Hán học, dĩ nhiên trong Sấm truyền ca là sự dung hòa giữa nền văn hóa Đông phương và Tây phương.

Hình bìa Sấm Truyền Ca do Paulus Tạo phác họa dựa theo bản sưu tầm của Trần Hớn Xuyên
Tôi không xét về mặt hợp hay không hợp Kinh thánh, tôi mến phục lối thơ lục bát của người xưa và cách dùng chữ An-nam hồi đó để lột được ý nghĩa của Kính thánh cho người An-nam dùng cách dễ dàng. Vì thế, tôi đã xin chép lại để làm tài liệu quý giá, dành cho con cháu ngày sau, được biết ông bà ngày xưa cũng đã đóng góp rất nhiều vào kho tàng quốc văn của dân tộc.
Tại Cái tắc ngày 17 tháng 5 tây năm 1910
Vêrô Trần Hớn Xuyên