Những mùa chàm rêu
Trịnh Thanh Thủy

Em vỡ như nước xanh
vũng đồng tâm anh
anh vỡ vào đời em
dấu mê lộ hoang dại

Sáng mùa xuân
mưa bụi giăng phố
những cầu gai cào xước lòng đường
cắt tay em
từng vệt máu loang mặt kính 
Cứ thế
em vẽ rồi lau chân dung anh
vẽ và xóa ảo giác đắm say mê hãi

Trưa mùa hạ
phượng tím thắm hoa
đại học xá buồn câm
em khát bằng cơn khát anh
những trái chà là tươm mật bỏng cát sa mạc
Ơi anh,
em khát một cơn khát

Chiều thu hoang
se sẻ mỏi tìm hướng tổ
chiếc ổ rơm vụng dại em đan
khuyết một chỗ
em trống
khoảng trống anh

Tàn đông
người phu đổ rác dừng xe
đổ lũ kỹ niệm vào thùng rỗng
đầy rồi vơi
Em tím quá nỗi đau
cơn đau đẹp ghê rợn

Chàm rêu ơi!