( Draft - Dựa trên dữ kiện 1 số bài thơ đăng trong VHNT...)
Tôi t́m Gi dọc theo gịng đời xuôi ngược, tôi t́m Gi qua những người đàn bà không quen và bật kêu tên Gi giữa những đêm mưa băo sấm chớp để chỉ thấy nỗi kinh ngạc trong những đôi mắt xa lạ. Tôi có linh cảm Gi vẫn c̣n ở đâu đó trong thành phố Pittsburgh này. Đôi lần tôi gặng hỏi đứa em nhưng nó chỉ lắc đầu không nói. Ngày mẹ sắp qua đời, tôi hỏi người về Gi đê? chỉ thấy gịng nước mắt chảy dài bên khóe. Tôi lừng lững lang thang ngoài ngơ phố. En oà khóc khi thấy tôi, người y tá chạy tới lui với những ống cặp nhiệt và sy-ranh đầy ắp máu, tôi không nhớ làm sao ḿnh lại vào bệnh viện.
Người cảnh sát bảo t́m thấy tôi ngồi chết cóng trong nghĩa trang lúc trời đang đổ tuyết.
Rồi buổi sáng tôi nhận ra Gi giữa đám đông ngược chiều bên trái trên đại lộ 5, lặng người chết điếng chưa kịp gọi th́ đám đông đă cuốn tôi sang bên kia đường. Ngoảnh lại, Gi như đă tan mất trong ḍng người xuôi ngược. Tôi nhận được thư từ Ka bảo tôi về thăm lại khu phố cũ, phố của mưa, phố của nỗi buồn tấy bẩn, nơi những con đường sưng lên từng nỗi nhớ Gi. Phải về thôi, phải về thăm lại vết răng hằn trên ngực áo những lằn thời gian. Gi hát, Gi hát như những trái chuông nhỏ vỡ ̣a trong đêm Giáng Sinh, tôi đứng lặng chết. Đêm Giáng Sinh những xác lá khô nứt rạn ngoài sân, bên tôi Gi nứt rạn như ánh nến sáng lung linh giữa đêm đốt đời nhau cuồng nhiệt. Rồi En cũng biệt tăm sau lần gọi cuối nơi xưởng vẽ. Tay tôi run rẩy ḥa lại những đường sáng tối vụt ngang trí nhớ hằn trên cơ thê? En xanh mướt trên giá vẽ. Giấc mơ người mẫu theo chuyến xe bus trôi về NewYork trong một chiều tháng 11.
Cơn mưa ập đến bất ngờ như cơn điên của Gi ṛng chảy trên má những giọt nước lạnh mát. Gi lao ḿnh vào mưa cười la gào thét như trút nỗi vui mừng của kẻ t́m được sự sống. Những mảnh vải trên thân thê? Gi bị xé tung ra từng mảnh nhỏ, gió và mưa cuốn tung những mảnh vải nhỏ ra giữa cánh đồng co? xanh mướt trông như những cánh hoa trắng ta? tơi giữa mưa. Gi, mười tám tuổi, cuộc đời bỗng ngưng đọng lại như những giọt mưa lóng lánh trên phần thân thể ḿnh, đứng lặng, ngữa mặt lên với đôi mắt nhắm nghiền để đón lấy những giọt mưa mát lạnh. Tôi lặng đứng nh́n Gi cười nói với ḿnh và cũng mỉm cười theo vô nghĩa. Đưa tay lau những gịng nước chảy đùa trên mặt Gi và trên bức loă thể của bạn. Gi mơ? mắt mĩm cười để bất chợt đón lấy một ánh sáng nhức nhối bổ xuống phần thân thể ḿnh. Tôi tỉnh dậy để nhận ra rằng Gi đă đi rất xa.