-
Alô, Hello, Em lội đến đâu rồi?
-
Đến trên đầu gối, bọt bèo qúa!
-
Alô, ư anh là em đă lội đến khúc nào ḱa?
-
Mới được mấy bước từ bờ sông
hồng thôi. Điện thoại lại gần hết pin
rồi.
-
Đừng lội nữa uổng đời. Anh sẽ
bảo lănh em.
-
Chào anh.
- Ch..
Văn vượt biên, Việt ở lại lấy chồng và đang lo li dị. Sông hồng ám chỉ thời đại lẩm cẩm những trinh tiết, đảng điếc, nhạc sến, thơ yêu.
Tại văn pḥng di trú nơi
Văn định cư:
-
Xin anh kể và đưa ra những giấy tờ cần
cho việc bảo lănh:
-
Thưa cô, đây là hồ sơ về tôi:
Bắn!
Tên xé gió, tử tội (ông cụ tổ mấy đời của tôi) quằn quại, máu trào ra, đầu gục xuống.
Từ ngày có tin chồng bị xử tử rồi mất xác, mỗi giấc ngủ của bà cố tổ tôi là mỗi ác mộng. Cảnh người giết hại người ám ảnh bà.
Nh́n đứa con 4 tuổi (ông tổ tôi sau này) kháu khỉnh, bà có linh tính là chồng chưa chết. Hy vọng này làm bà tiếp tục sống.
Hồi đó ở chân núi nơi bà ở, có một đạo sĩ nói là trong những chiều lất phất mưa, ra bờ sông đầy cỏ ướt, hăy nh́n vào chỗ sương mờ lờn vờn trên đám sậy, nếu chồng bà chết rồi th́ hồn sẽ hiện ra.
Chiều đó mưa, ra sông, hồn người không hiện ra, bà cùng đứa con xuống xuồng~ ~lênh đênh ra đi.
Họ lội bùn đến Thăng Long. Hoa đào rụng đầy rổ kẻ hành khất. Của bố thí đây đó đă giúp họ bà dằn bụng buổi đầu. Bà xin tá túc trong một ngôi chùa. Mấy ngày sau người ta thấy một thiếu phụ trẻ bán cau ở kinh thành. Quan sát kỹ hơn, lúc nào chị cũng cài một đóa hoa nhỏ ở khóe tóc.
Tiếng vó ngựa làm mọi người chạy tán loạn. Bà đẩy con vào lánh trong quán rồi ra giữa đường cản toán lính. Họ bắt bà mang đi, đứa con bà lủi thủi trở về. Mấy hôm sau kinh thành có chiếc xe tang chở xác người về Trung Quốc. Rồi khắp nơi có dán h́nh và lệnh truy nă một phụ nữ.
Ở ngôi chùa nơi hai mẹ con bà trú ngụ, người ta đă t́m cách đưa đứa con đi trốn. Trước cơi vô định, sư trú tŕ dặn nó mai kia thấy ai cài hoa ở khoé tóc th́ hỏi thăm mẹ, thấy ai xâm h́nh sông hay núi ở tay th́ t́m cha. Tối đó, người ta thấy một nhà sư dẫn một đứa bé ra đi.
Huế, hoàng thành cung oán, ma quái chập chờn. Mỗi chiều mưa, người ta thấy một bà mặc áo nâu dẫn một cậu bé ra sông nh́n vào cung thành ủ rũ. Bà nh́n và đợi cho đến khi trời tối hẳn rồi mới dẫn đứa con trở về trong tiếng ḥ ai oán chen cùng tiếng bầy dơi chập chờn.
Tối nay ít mây, mưa lâm râm. Trăng như bị mái hoàng cung đâm. Bà cụ nói với cậu bé những lo lắng về cha mẹ của cậu, không biết họ c̣n sống hay đă chết. Đêm đó trên sông Hương trôi một chiếc ghe chở một xác người c̣n sống~ ~trời gió lạnh. Huế không dung phận người thất thế. Đời ở đây đă khép lại, đuổi cậu bé phải đi xa hơn.
Giữa rừng núi trung du có tiếng hịch vọng. "Đánh cho sử tri Nam Quốc anh hùng chi hữu chủ" (Nguyễn Huệ). Chàng thanh niên lầm lũi đi về hướng phát ra âm thanh đó để t́m cha mẹ ḿnh. Âm vang của tiếng hịch lúc nhỏ lúc lớn kéo dài mấy trăm năm, đến năm nhà nước nhập hệ thống chính trị ở ngoại quốc về th́ tắt hẳn.
Người thoát được khỏi trại cải tạo là huyền thoại. Cha tôi liều mạng trốn, về được đến nhà trong một đêm giông băo th́ biết vợ con đă vượt biên. Gần sáng, người ta thấy một bóng thoan thoát như bóng ma từ căn nhà hoang vào rừng.
Sóng đập muốn vỡ ghe và nhồi muốn nát thân người vượt biên. Vừa thoát ra đến hải phận, chúng tôi lại bị cướp biển nhào tới tấn công, ai chống cự đều bị chúng đập vỡ sọ và quăng xuống biển. C̣n lại trên nghe, những hiếp dâm, đâm chém, tra tấn,... ghê rợn và hăi hùng trần gian.
Mẹ vừa cột hờ tôi vào mảng gỗ th́ chiếc ghe ch́m xuống. Trên tầu của bọn cướp, chị tôi trần truồng, máu rỉ rả, lết ra thành tầu t́m mẹ và tôi. Một tên cướp nghi chị muốn tự tử, hắn lừng khừng đến nhấc hai chân chị lên mà lôi vào phía trong. Cuối cùng, bọn cướp đă đổi chị lấy mấy giọt rượu ở một ổ điếm trên đất Thái Lan.
Ngụp lặn trên biển không biết bao lâu, mẹ kiệt sức. Khi mẹ buông tay, tôi thảm thiết: "mẹ ơi, đừng bỏ con!". Máu chảy ra ở mắt mẹ. Trời đổ mưa. Biển nhạt nhoà.
Từ trại tị nạn, tôi được một hội từ thiện bên Đức bảo lănh. Sang Đức, tôi được đưa vào sống trong một nội trú. Thời gian và không gian nơi này đă dần dần biến tôi từ một cái xác định cư thành một cái ǵ đó phiêu bạt.
Nội trú, trước kia là một tu viện, bây giờ v́ các tu sĩ c̣n ít nên họ chỉ giữ lại một trong bốn cạnh của một kiến trúc h́nh vuông. Khoảng trống phía trong h́nh vuông này là vườn. Vườn có nước reo, có tượng Maria, có hoa lá bốn mùa, có chim ca bướm mộng, nắng nghiêng nghiêng, trăng huyền nhiệm... nơi đă làm bao người khấn trọn đời với thần linh. Đến thời tôi, cơi thiên nhiên~ ~thiêng liêng đă hóa thể thành dạng đọng lắng.
Hành lang nội trú đêm về hiện ra hun hút~ ~thinh lặng. Ttrăng lấp lánh gọi hồn ngoài lớp cửa kính. Cả tháng nay hồn tôi lênh đênh trong cơi đêm này như chiếc ghe li ti vượt biên giữa biển. Hồn kiệt sức, tôi vẫn không t́m ra lư lẽ ǵ rơ rệt để quyết định ở lại tu theo ước vọng của mẹ hay ra ngoài theo thời thế. Tiếng một con dơi đang ṃ mẫm trên tờng cao làm tôi ngước lên theo dơi. Với bản năng bay phóng vun vút trong đêm, chắc thời gian ṃ mẫm này đă là tuyệt vọng cho loài dơi kia. Nhưng rồi trăng lên cao, hoa ngoài vườn bắt đầu tỏa hương, hương ḥa vào gió cùng trăng luồn qua một kẻ hở nhỏ tạo tín hiệu cho dơi luồn thân bay ra. Từ cánh dơi đó, tôi ṃ mẫn đời ḿnh đến gần sáng rồi quyết định ra đi.
Petra và tôi hẹn nhau dưới chân tượng Beethoven ở Bonn. Tôi sẽ tỏ t́nh và đặt nụ hôn đầu đời lên môi nàng. Sau đó, hai đứa sẽ yêu nhau ở căn nhà hoang bên sông trên đường đi Koln. Tại Koln, có tác phẩm nghệ thuật đắp một xác người nằm ngửa, to lớn, trần truồng, xẻ đôi từ đầu đến chân..., ở đó, mỗi đứa sẽ mỗi bên, vừa ăn kem vừa chiêm ngắm nửa linh thể của ḿnh.
Mọi chuyện đă xảy ra như vậy, đó là dự định của Petra. Nhưng khi hai đứa hôn nhau, tự nhiên cảm giác ở hay đi, tu hay không, tốt hay xấu... mọi thứ hẹp ḥi kiểu âm dương trỗi dậy dạy dỗ nhưng lần này chúng lại làm tôi run rẩy, mồ hôi toát ṛng. Từng luồng cảm giác xô xát: xác~ ~hồn, t́nh~ ~lư. Tôi nghĩ đến Thượng Đế, đến cảnh mẹ ch́m xuống biển, đến đảo tị nạn, đến cội nguồn đạo giáo nào đó. Tôi đờ ra c̣n Petra lại v́ vậy mà thích thú đến ră rời. Nếu ai nh́n được hồn tôi lúc này th́ thấy đổ vỡ và cũng có máu chảy~ ~thành người lớn.
Rắn lột xác, đời tôi đổi cung bậc. Những tưởng tượng trước đây của tôi về đủ thứ đang biến từ ảo sang thực. Tưởng tượng của tôi về Beethoven bây giờ hiện ra thật khác xưa: một căn nhà nhỏ xíu nằm trên sườn phố nhỏ xíu kia đă tích tụ những nhạc phẩm lớn lao bây giờ là điều có thể. Tôi không c̣n thắc mắc tại Beethoven sinh ra trên phím đàn~ ~thiên tài nhạc hay trên đống rơm~ ~thiên tài rơm. Nhạc hay rơm? Không phải chỉ có vậy, phải có cái ǵ khác, nhiều cái ǵ khác nữa. Cái ǵ khác này làm tôi không phải chỉ tiếp tục sống như thời bà cố ky., cha, mẹ của tôi mà c̣n là tiếp tục với cái ǵ khác này.
- Hellô, em sang Bắc Mỹ sống với anh đi!
- Hallo anh, bên đây người ta nói Mỹ đang tàn. Mỗi khi nghe anh rủ, bồ của em cứ thuyết về Mỹ ra rả từ WASP, Beat, yuppies, dinks... đến die, em die luôn.
Tại Đức, Petra theo tôi vào băng nhạc Vượt Trùng Dương ở Dussendorf, hát tiếng Việt, yêu tôi hết bản ngă. Nhạc mới, T́nh lạ, gái Đức~ ~trai Việt tạo thành khúc ca phiêu bạt tuyêt vời. Cuống linh hồn dần dần khô theo t́nh, theo thế thái cuộc đời rồi rụng đi thành vết tích của khởi nguồn trong tôi.
Hôm đó xảy ra rất nhiều chuyện. Mẹ của Petra muốn chúng tôi cưới nhau để bà lập di chúc; anh tôi kêu tôi sang Mỹ; đoàn nhạc chờ tôi đi tŕnh diễn,..., nhiều thứ cấu xé quá, tôi lang thang suy nghĩ. Cuối ngày tôi chẳng có quyết định ǵ ngoài bài thơ tiễn Petra lên Bonn đi học.
Rồi Petra không trở về Dussendorf mỗi cuối tuần nữa. C̣n lại một ḿnh, tôi hay sang Hoà Lan thăm người Việt mới đến. Trong tâm trạng rỗng của tôi Petra từ thật hóa ảo, Ḥa Lan từ ảo hóa thực. Đời sống bây giờ không c̣n ở phía trước hay phía sau tôi nữa, tôi có cảm giác như soi gương cũng không c̣n thấy ḿnh. Cảm giác này làm Petra và tôi chia tay nhau giống như chiếc lá ĺa cành tạo thành mùa thu hay bài thơ đẹp. Tôi và cuộc đời từ đó như để sáng tạo hoặc tàn phá lẫn nhau.
Phương sang Hoà Lan theo diện du lịch và không muốn trở về Việt Nam.
- Em muốn đi bộ trên mặt nước ở Amsterdam.
Nghe Phương, tôi rộn vui. Niềm vui vừa quyện chút t́nh giống lá vàng quyện trong mắt yêu rồi lăng mạn rơi bềnh bồng trôi trên sông nước Amrsterdam.
Tôi đặt nụ hôn t́nh tứ lên môi Amsterdam. Phương ngửa ḷng đón nhận nhưng lại run rẩy với toàn thân lạnh toát. Về đến nhà, tôi vừa ngồi vào pḥng khách bỗng nghe tiếng Phương từ trong bếp thất thanh vọng ra:
- Anh ơi!
- Phương!, tại sao?, tại sao vậy?, Phương ơi!.
Lưỡi dao dài đă cắm sâu vào chấn thủy thốc thẳng lên tim, mắt Phương lạc thần, vừa nh́n tôi vừa từ từ khép lại.
Tôi ôm Phương vào ḷng, nước mắt và máu trào ra. Đến bệnh viện, các bác sĩ cố nối mạch lại cho Phương nhưng đời nh ư đă thắng cuộc, Phương hét lên: "đau qúa anh ơi!, đau em qúa!" rồi chết~ ~như phải chết.
Cảnh sát giữ tôi để điều tra. Báo chí có dịp tung tin giật gân với đủ loại suy đoán tốt xấu. Cuối cùng không có thủ phạm v́ theo kinh nghiệm của họ th́ chiến tranh Việt Nam đă làm cho tất cả mọi người dù thắng hay thua cũng bị thương hồn hoặc xác hoặc cả hai. Phương tự sát v́ bị môi trường xă hội vốn hoang tưởng lại hoang tưởng gấp bôị sau chiến thắng. Gia đ́nh Phưong bị chiến tranh giết, t́nh yêu của Phương bị xă hội giết. Thân xác Phương bị hành hạ và trao đổi với mọi thứ không đáng như từ miếng cơm cho đến tấm vé đi du lịch. Hồn Phương đă mất hết tin tưởng. Tự sát là cách tránh một sự phủ phàng ngoài ư muốn. Phương chết, cảm giác tôi như lúc nào trời cũng đổ mưa~ ~không yêu ai nữa.
Như thương gia sau khi bại sản, sống không phải để sống cho ḿnh nữa mà để trả nợ. Cuộc đời lại bắt tôi sống với cái chết của Phương. Đối diện với một cái gương không c̣n bóng ḿnh, không c̣n cả bóng hư vô mà là chập chùng bóng thật của nợ nần, của đời nuốt chửng... làm tôi cảm thấy tâm tính ḿnh đang tự bản năng sống c̣n làm chuyển dạng. Mất dạng hoặc biến dạng thành tất cả những ǵ thấy trong gương, tôi thử nghiệm bằng cách bay sang Mỹ thăm anh tôi. Trên đường từ phi trường đón tôi về, tôi nhắc anh lái xe chậm lại. Anh trả lời:
- Đường xá ở Mỹ đôi khi cho vượt cả cuộc đời em ạ.
Từ câu nói đó, tôi đă sang Mỹ định cư theo diện nghề nghiệp.
Buồn trên đất Mỹ cũng khó. Nhớ khung cảnh tu viện xưa, tôi tự nguyện phụ việc đánh đàn cho một nhà thờ. Thường ngày, đến nhà thờ chỉ có vài người già, một bà sơ, bỗng một hôm có thêm một cô gái lạ. Tiếng đàn liền tỏ t́nh thay tôi và đưa tôi đến văn pḥng di trú lo việc bảo lănh này.
- Mọi chuyện của anh đều hợp lệ. C̣n về phía cổ:
- Chris là tôi và Kim không tự sát tại http://www.miss-saigon.com (http://en.wikipedia.org/wiki/ Miss_Saigon#Plot_summary)
Sau mấy phút coi Opera Miss Saigon và hội ư với cấp trên, nhân viên sở di trú gọi tôi đến và nói:
- Tôi nghe nói rằng ngay cả người Việt cũng không hiểu nổi Opera này.
- T́nh yêu thường là như vậy phải không?
- Không, ở Mỹ làm ǵ có chuyện t́nh~ ~sến đến tự tử.
- Chính v́ vậy mà tôi mới bảo lănh cổ qua đây.
- Anh giỏi hơn Chris đấy. Giấy tờ bảo lănh của anh đă hoàn tất.
- Cảm ơn cô.
- Không có ǵ, đó chỉ là công việc của tôi.
Tại pḥng di trú nơi Việt làm đơn:
- Cô hăy kê khai lí lịch gia cảnh, diễn tiến quan hệ với người xin bảo lănh của cô. đầu tiên là lí lịch:
- Trăm năm trong cơi...
- Xin ngừng, các truyện t́nh kiểu Nguyễn Du này hay với chủ tịch nước th́ chúng tôi biết cả rồi.
- Dạ cám ơn cán bộ, tôi xin kể về gia cảnh:
Bé xúc cát làm thành con đường nhỏ dẫn vào vườn hoa của riêng bé. Mẹ bé dọa bé đừng phá vườn diếp đắng, dàn khổ qua, cây ớt, khóm huyết dụ, cụm thuốc nam, những cây thuốc~ ~đời bà. Cha bé im lặng, ông thèm tṛ chơi của đứa con đầy tính lạ. Khi ông giúp bé đem những tảng đá thô nhám xếp vào một góc vườn, bé tỏ vẻ chưa ưng ư. Hôm sau, khi đi làm về ông thấy có những tảng đá đă biến mất. Ông hỏi cớ sự th́ bé trả lời rằng đêm qua có ông thần bà tiên đến hóa phép cho nó biến mất. Hai cha con phá lên cười, nhưng mắt cha tôi chợt cay cay, một giọt lệ~ ~từ đâu đó. Khi tôi đi ngủ, cha lặng lẽ ra góc vườn t́m dĩ văng. Cha biết được những người hàng xóm đă đến bê những tảng đá nặng nề giúp con gái ông. Mùi mồ hôi c̣n bám vào hàng dậu, những giọt máu do đá cứa c̣n tươi, thấy vậy, cha vừa tiếc đời ḿnh, vừa thương đời con ḿnh. Đó là đêm hoang mang của cha tôi.
Mấy hôm sau, trong đôi mắt huyền thoại Việt Nam, cái vườn thần tiên của con gái ông lại trở thành quá nhỏ. Tôi nũng nịu đ̣i cha bứng mấy gốc cổ thụ đi để nắng mưa được tự do ra vào khu vườn. Lần này th́ mẹ tôi đồng ư, bà cũng cần môi trường tốt hơn cho vườn cây thuốc của bà. Chúng sẽ phát tiết đàng hoàng sau bao năm nhịn nhục trong âm u. Mẹ nói thêm, mẹ sẽ trồng một vườn rau thơm, nuôi gà vịt để pḥng khi khách đến. Nghe vậy, mấy cái mạch máu trong đầu cha tôi căng lên ầm ù như phải đứt. Ông cố vịn, chống, gượng ra đến hè nhà để ngả lưng xuống ghế, nh́n trăng đang khuyết. Làn hương lạ từ vườn hoa của tôi ông làm ông thấy dễ chịu và thiếp quên những ưu tư ǵ.
Rồi mấy cái thân cổ thụ cũng ngă xuống, một phần do bị đốn, một phần do bởi gẫy mục hoặc bởi sét đánh.
Vườn ngập nắng mới, mọi người trong gia đ́nh tôi sống tỉnh táo hơn. Cha t́m được hương vị xứ sở. Mẹ may lụa mới. Tôi sống giữa huyền và thực, tung tăng đuổi bướm~ ~những cánh bướm lạ bay qua hàng dậu. Không để mất những cảm ứng đẹp, tôi cố trèo lên những tảng đá để nh́n theo những cánh bướm.
Tối đó, tôi được cha kể những sự tích về người lớn. Trước khi đi ngủ, tôi c̣n đ̣i cha sửa hoặc phá bớt đi cái hàng dậu. Nghe vậy, cha mẹ cô nh́n nhau bối rối.
Chuyện cha kể, tôi chỉ nghe dang dở, phần c̣n lại chuyển vào giấc ngủ.
Những cánh bướm lạ cứ bay qua hàng dậu. Tôi cố leo cao, vượt qua gai góc rồi té xuống bên kia~ ~mồ côi.
Ở Saigon, d́ ruột nuôi tôi ăn học.
- Cô xuất ngoại mấy lần?
- Nhiều lần, du lịch lẫn du học. Lần đầu sang Âu Châu, chuyện thế này:
Cô ấy chưa chịu lấy chồng.
Đàn ông bản xứ vẫn c̣n lấy chính trị áp đặt cuộc sống, c̣n người ngoại quốc th́ Thanh chưa nghĩ tới. Mây cho rằng những phong tục xă hội, nhất là về phụ nữ, là những thứ không thể áp đặt cho tất cả mọi người trong mọi thời, hơn nữa ḿnh phải làm chúng biến chuyển. Đi du lịch, đời tôi từ đó trở thành không bến bờ. Chuyện lấy chồng của cô ấy ch́m vào một nơi nào đó~ ~ngoài mọi biên giới.
Bây giờ nhan sắc của Lillan cũng biến thành không bến bờ, đẹp toát ra từ toàn thân nhân loại. Thương nhớ của Rodhasa cũng vậy, là những nơi chốn xôn xao đầy gió lạ vượt cả thời gian lẫn không gian.
Tôi kể cho mọi người nghe chuyện chữ S. Có cả "S" gợi "Sinh dục" của thân thể Việt Nam. Giấc ngủ và giấc mơ của tôi cũng trôi dạt lung tung. Thanh mơ làm t́nh với núi sông, Nam Quan mơ hóa đá, Huệ mơ làm vua, Champa mơ mang thai với thần thánh, Gái mơ không bị tra tấn, Trai mơ vạch mặt cán bộ, Hanoi mơ bị được hà hiếp bởi cấp trên và bởi những đại gia phải gió.
Ở Âu châu không thấy ai mơ nên tôi không ngủ. Petroika khỏa thân; tay nâng tâng làn ngực; tâm tư phập phồng giữa những khổ đau xác phàm và hạnh phúc thần linh. Nghĩ tới trinh tiết và h́nh dung ra cuộc sống mai này, đôi vú căng lên đ̣i làm mẹ, mỉm cười, ra khỏi cơi riêng, Emeria đi về phía đêm.
Gió hương tỏa mây nơi thân thể Asia. Trên mặt sông, Eliza thấy vũ trụ cũng khỏa thân như ḿnh. Hương khuya biến thế giới vô h́nh thành rất thật và làm Thanh nh́n ra nhan sắc của cơi ḷng. Patricia nói thầm: nếu con cái chính trị không thô bỉ th́ thân thể này thanh thoát biết bao.
Những ước vọng đẹp biến vũ trụ rạo rực lên. Vân thấy tư tưởng ḿnh đang mở ra từ nơi thầm kín. Đêm trôi trong tôi đẹp như hoa vàng trên kỷ hạ.... tất cả qúa khứ, tương lai, buồn, khổ, sướng, đau, chính trị, tôn giáo... tranh nhau truyền giống vào thân thể tôi. Mỹ Nga giẫy giụa, ngất đi.
Mê như ch́m vào sông, để lại những lấp lánh thật đẹp. Sông đưa Em ra biển.
Mở mắt, tôi thấy chập trùng những hồn xác tử nạn hiện về. Rướn ḿnh lên, Biên Huỳnh thụ thai, không phải để sinh ra Phật, Chúa mà là sinh một nhân loại mới.
- Tất cả các tên riêng trên là chính tôi.
- Cô có phải lănh tụ ǵ không mà thay đổi nhiều tên thế?
- Không hẳn vậy, lănh tụ theo cô nói th́ thay tên đổi họ để đánh lừa. C̣n tôi tên tuổi tự biến thể.
- Theo báo cáo th́ cô cũng có liên hệ với người Nhật.
- Có, c̣n đây vài chi tiết:
Biết chút ít chữ nghĩa nên dù trôi dạt đến đâu, dù bám vào thân thể nào tôi vẫn có thể sống và sống với bản lĩnh sáng tạo.
LyLan~ ~thai chữ nghĩa. Tôi đi t́m người cha huyền bí của nó. Người đàn ông cuối cùng mà Lylan trao thân đă uốn lưỡi thay ḷng, hất hủi nàng~ ~hồn thơ. Chuyện đi du lịch tới Nhật là chuyện tôi đi t́m nguồn huyền bí này.
Tôi và LyLan là một~ ~tàng trăng lạnh. Lylan uống mực, dùng bút thay đũa và hát thơ ru con bất hạnh. Tôi đêm đêm nghe tiếng sói rợn núi sông. Rồi một đêm có tiếng xe lửa xé trăng át hết cả đời sống chúng tôi~ ~buồn ập đến.
Con bướm trắng bay ngang, LyLan khẽ nói~ ~em phải dọn nhà. Chuyện tôi và LyLan trở thành cổ tích.
Người ta kể dân phiêu bạt không ngắm trăng~ ~ nhớ nhà. Đêm nay trăng ở hoàng cung nước Nhật đẹp ~ lạnh ~ ma quái. Tôi nhớ LyLan nên ngủ lại đây. Nhớ LyLan, nỗi nhớ của t́nh yêu? Không!~ ~bài thơ cuối cùng tỏ t́nh Lylan đă viết ra nhưng người vô thần lẫn vô tính không c̣n xúc động.
Tôi đến Nhật như một nơi hẹn~ ~tuyệt vọng,~ ~đợi những đóa LyLan tỏa hương lần cuối.
LyLan nằm đó, người xâm đang lượn dao rạch thân thể nàng~ ~ ngôn tự đầm đ́a máu~ ~uẩn ức~ ~thống khổ.
Người ta đành bó tay trước ước nguyện ngữ nghĩa~ ~nghệ thuật, lưỡi dao vẫn cắm sâu vào Lylan, tôi quằn quại trở về, đợi một chuyến đi t́m khác.
- Rồi cô di du lịch ở Mỹ ?
- Đúng. Mỗi lần về mỗi khác, mỗi lần đi mỗi lạ. Và tại Mỹ tôi đă gặp anh ấy đang đánh đàn trong một nhà thờ.
- Nhưng sao cô đă bỏ Mỹ về và bây giờ lại xin đi Mỹ?
- Lần này không chỉ là đi Mỹ mà c̣n là đi theo diện bảo lănh, khác nhau đấy chứ!
- Tôi không thấy khác ǵ. Hồ sơ về phía cô coi như thông qua, c̣n thành phần của anh ấy:
- Ảnh ngày xưa đi chăn ḅ. Anh viết thư kể cho tôi như sau:
Hai con Ḅ~ ~Chính trị
"Tiền rừng, bạc biển"
Nói vậy thôi, người ta dẫn đến gạ bán cho cha anh 2 con ḅ, một cỗ xe kéo, kèm theo một số ngôn từ lạ: cái tó (hai khúc cây nhỏ chắp lại thành chữ V ngược để chống càng xe), cái ách (bằng gỗ nặng, bào thật nhẵn, gắn ở đầu càng xe để đặt lên cổ hai con ḅ), cái tṛng (sợi dây giữ cổ ḅ vào cái ách), cái đót (cái roi mây ở đầu có gắn đinh ngắn, nhọn, dùng để đánh hoặc đâm vào mông ḅ), tới (đi tới), dung (giật lui) và Lu, Đạm, tên hai con vật.
Con Lu khôn, dữ, ở cổ đeo cái chuông đồng loong boong. Con Đạm hiền lành, quanh yếm có ṿng lục lạc leng keng.
Tuổi nhỏ bắt dế, thả diều, hái sim, cỡi trâu, tắm suối, nặn tượng, hát ca dao, thờ kính ông bà của anh giờ có thêm tṛ mới: Chăn ḅ.
Để tập anh cỡi ḅ, cha anh mang cái bao bố đặt lần lượt lên lưng hai con vật. Con Lu không chịu, nó lồng lên, khua sừng tứ tung đuối sức đành miễn cưỡng chịu đựng. Con Đạm th́ ngược lại, ngoan ngoăn và chờ đợi. Cha anh bảo một con th́ chính trị, một con th́ tôn giáo. Cha đặt anh lên lưng con Đạm, nó không những không khó chịu ǵ mà c̣n bước đi cí vẻ nhẹ nhàng hơn.
Hai con ḅ làm thay đổi sinh hoạt gia đ́nh anh nhiều lắm. Sáng sớm, thay v́ quây quần cơm nước rồi cùng ra đồng cầy cấy, bây giờ mẹ anh lo nén cơm để cha anh ăn trưa ở trong rừng. Anh thức dậy th́ cha đă đi khỏi. Mẹ bây giờ lo dọn dẹp chuồng ḅ không c̣n nhiều giờ giúp anh học. Anh ăn sáng một ḿnh rồi tha cuốn vở quắn gáy đến trường. Đi học về, anh dẫn ḅ ra đồng. Trong khi chúng lang thang đây đó, anh lần ṃ cắt cỏ ở những lạch suối bờ sông đem về cho chúng ăn đêm. Cả gia đ́nh chỉ c̣n gặp nhau khi đủ, khi vắng trong bữa cơm chiều.
Cha anh thích con Lu. Cha là người duy nhất có thể chạm vào cái tính hung tợn của nó. Những người c̣n lại th́ thích con Đạm.
Cha anh hănh diện v́ thuần hóa được một con thú dữ, ông nuông chiều, chăm sóc con Lu như một loài linh thiêng, ông đổ bia vào miệng nó, nói chuyện trừu tượng vào tai nó. Mẹ th́ hài ḷng với tính hiền dịu của con Đạm. Mẹ chăm sóc nó như chăm sóc một đứa nhỏ, bắt vắt, gỡ ve, giết những loài hút máu đang bám đầy người nó. Mẹ tâm sự với nó về những cái sướng khổ làm người.
Ngày ngày, thú chăn ḅ của anh có hai loại. Với con Đạm, anh tha hồ cỡi nó băng rừng vượt suối để vui đùa cùng thiên nhiên. Với con Lu, anh trở thành kẻ đấu ḅ có hạng. Con Đạm là h́nh ảnh hiền hậu của làng trên xóm dưới. Con Lu biểu hiệu của biến động dữ dằn đổ máu.
Những ngày lễ hội, tṛ đấu ḅ đă thay thế cảnh chọi gà, húc trâu của đất lề quê thói. Lúc này anh đă biết viết. Con Lu gợi cho anh những bài kư sự khốc liệt, những đoạn văn hiện thực, những bài luận về tranh chấp, những truyện về quyền lực chính trị. Con Lu rống gớm lắm, tiếng rống gợi ra những hùng ca chinh chiến, những bài hịch uất hận ngạo nghễ. Nó đă kéo anh đạp qua những thác ghềnh thần thoại, đă tập anh nghe và hét những tiếng hét lịch sử.
Con Đạm đưa anh đến thế giới mộng mơ. Đôi mắt nó thiên thu hiền dịu. Cái ṿng lục lạc ở cổ nó reo giữa thiên nhiên gợi ra loại nhạc muôn thuở. Con Đạm không nóng giận, không buồn thảm. Nó không rống mà chỉ kh́ kḥ, dùng cái đầu lúc lắc truyền đạt những khoan dung ngày tháng, những hiền hậu gần xa.
Con Lu thường nổi hứng phá vườn thiên hạ. Gặp ai cầm gậy ra đuổi, nó mừng có dịp biểu diễn tính hung tợn của kẻ mạnh~ ~xông càn húc bậy. Những lần như vậy, nó đă làm thay đổi t́nh nghĩa láng giềng. Những tâm t́nh làng xóm đă nhen ch́ nhúng bấc, những tiếng bóng tiếng gió đă thành văn chương đồng quê.
Trong chiến tranh, những tiếng bom đạn xa gần, những tiếng trống khua phách đập đều là tiếng ma quái làm hoảng hồn nó con Đạm. Lúc đó, bản năng sinh tồn bật dậy, nó ủi bừa vào rào kẽm gai, đem sừng húc bậy vào bất kỳ người hay vật nào cản mũi. Rốt cuộc máu phun ra, thịt tơi tả. Có lần anh thấy bụng nó rách, ruột ḷi ra v́ nhảy không qua hàng rào quân sự nên bị kẻm gai cứa. Lần khác nghe bom nổ khốc liệt, nó lồng lên và chạy cuồng. Nó hất văng mẹ anh đang ngồi vo gạo bên bờ giếng rồi rơi xuống đó. Biết điều kỵ của con Đạm, mỗi khi chiến tranh hay trống chiêng đến gần, mẹ anh thường dắt nó t́m chỗ trốn. Trực giác vẫn làm tai nó vểnh lên, mắt lạc thần, tâm trí xáo xác như loạn.
Một chiều kia không thấy con Lu nhập bầy về nhà. Anh t́m hoài t́m măi, th́ ra nó đi húc g̣ đội mả rồi chạy ra ủi sập đ́nh làng. Lúc anh đến, nó đang sừng sững thách thức mọi người. Trước mặt anh có người bị đè bởi mái đ́nh sập. Chỗ khác có kẻ rên la nhăn nhó ôm sự đời, họ vuốt đuôi con Lu và đă bị nó đá tiệt giống. Có tiếng b́ bạch dưới hồ sen, anh dụi mắt thấy mấy cái mông nhô lên lúc lắc, th́ ra họ đă bị con Lu đá văng xuống ruộng, đầu cắm xuống bùn. Đủ rồi!, anh nhảy vào nắm dây kéo mũi con Lu về. Nhưng hung hăng chưa hết, nó giựt dây bung khỏi tay anh rồi lồng lên cho bùn trây khắp làng. Sau cơn phá phách đó, nó lững thững chọn con đường cái quan ung dung về chuồng để lại thành ngữ "đồ ḅ đá!" cho loài người.
Coi những biến cố này như tai họa không thể tránh, cha anh phải dùng những lời lẽ tinh tế hơn để giảng hoà với láng giềng. Ông đem của cải bồi thường thiệt hại do con Lu gây ra. Dầu vậy, những giải thích ôn hoà, những trao đổi công bằng đă không c̣n hiệu qủa nữa. T́nh nghĩa mắc lầy thời thế, của cải gặp ḷng tham. Con Lu trở thành mối lo ngại cho chính cha anh. Cha tham khảo sách vở và các người kinh nghiệm để t́m phương hướng bảo vệ ḥa khí khỏi chuyện súc vật. Nhưng con ḅ kia to quá, thế hệ của cha nhiều người bị ám ảnh đến nỗi nhiều đêm dài không chợp mắt.
Lạ chưa, quầng mắt cha anh sắp sụp v́ lo chuyện con Lu th́ quan quyền ùn ùn kéo đến. Họ thương lượng để mượn con Lu đi đấu vật với các quốc gia láng giềng trong các dịp đại hội thể thao. Những văn nghệ sĩ cũng kéo đến nghe con Lu rống. Con Lu đi theo họ. Mấy tuần sau, nó trở về, hoa đeo đầy cổ, giải vô địch phủ đầy lưng. Thấy vậy mẹ bảo danh vọng th́ nai lưng ra cỡi, c̣n người th́ đá văng xuống bùn.
Sự hung bạo và thành công của con Lu vang tiếng khắp nơi. Được thời thế dung túng, nó ung dung nhai những loại rau ngon cỏ hiếm bất cứ ở đâu hay của ai. Dân độ ḅ quốc tế c̣n dậy nó thưởng thức những thực phẩm chế biến theo công thức tinh vi. No bụng, nó phá làng nước và động cỡn liên miên. Ai có kêu ca, nó dùng đôi sừng sắc bén giải quyết mọi chuyện.
Con Đạm trầm lặng được đối đăi cách khác. Nó quen chịu đựng nên đời ít có chuyện ǵ rắc rối. Nó vẫn qúi ngọn cỏ xanh bên bờ suối. Vẫn hiền lành nằm ngắm đất trời trên bờ ruộng. Cuộc sống đong đưa theo tiếng lục lạc dưới giải yếm mềm mại của nó.
Đường rừng mỗi ngày mỗi xa, tài nguyên rừng biển không phải là có thật như người buôn ḅ quảng cáo. Chiếc xe ḅ lững thững đi vào cổ tích. Cha anh tậu một chiếc xe hơi để chở hàng hoá. Xăng nhớt và khói độc nhiễm dần vào rau cỏ của hai con ḅ. Kết cuộc, con Lu hung hăng, hung hăng hơn c̣n con Đạm gầy guộc, gầy guộc hơn.
Người lái buôn trở lại điều đ́nh và dắt hai con ḅ đi. Con Lu th́ tung tăng như t́m thấy tṛ chơi mới, con con Đạm th́ nước mắt rớt theo mỗi bước ngập ngừng.
Anh có hỏi người lái buôn về nguồn gốc của hai con ḅ. Họ kể rằng Con Lu đến từ tây phương, tổ tiên nó có thời được loài người đúc thành tượng vàng để thờ, sau đó v́ tranh chấp, ḍng giống con Lu phải lưu lạc khắp nơi. Phần con Đạm, nó được nhập từ Ấn Độ.
Về sau, thịt con Lu biến thành duy vật. C̣n con Đạm, xác nó được niệm bằng niềm tin tôn giáo.
Hết tài nguyên, hết ḅ, hết buôn bán, cha anh nghĩ phải nhượng nhà cửa đất đai cho quan quyền để sống nhưng mẹ anh chưa chịu. Bà muốn trông vào sự xoay sở của anh.
- Và anh ta hiện đang sống và làm việc tại Mỹ?
- Thưa đúng. Anh ta không c̣n chăn ḅ nữa mà đôi khi ăn cả thịt ḅ.
- Ư cô nói là anh ta đi từ văn hóa ḅ sang văn hóa thịt ḅ.
- Cán bộ hiểu rơ qúa, đó chỉ là cách nói theo lư thuyết văn chương thôi.
- Thật ra tôi cũng không hiểu làm cách nào để văn chương đi từ ḅ sang thịt ḅ.
- Th́ như chuyện tam sao thất bản nhưng ở đây tam sao chỉ do một người.
- Từ ḅ sang thịt ḅ rồi từ thịt ḅ biến thể ra cái ǵ nữa?
- Dạ, từ thịt ḅ sang bảo lănh em ạ.
- Cô đùa được tôi rồi đấy. Từ nộp đơn sang cứu xét hồ sơ, từ cứu xét hồ sơ sang chuyện chấp nhận cho cô đi, từ cho cô đi sang tự cho tôi đi. Văn chương đấy phải không?
- Xin cám ơn cán bộ nhiều, thật hi hữu gặp được người như cán bộ đây.
- Không có ǵ, tôi cũng chỉ là người mê chút văn thơ mà thôi.
Việt được cấp Visa và đang trên đường bay qua với Văn.
- Alô, Hello, em đang ở đâu?
- Paris, lạ~ ~thích lắm.
- Hello, ư anh hỏi cảm giác của em?
- Tới sông mây, mây chập chùng mờ cả mọi chuyện trên mặt đất.
- Đừng mơ mộng qúa mà lỡ chuyến, lỡ cả chuyện anh đón em.
- Sến với anh chút cũng không được hả!
- Sến trên phone, trên net~ ~ớn rồi.
- Hẹn~ ~sến trên anh!
- Hẹn em.
Mấy năm sau.
- Anh ơi, em muốn mở một tiệm bán đồ nail và tóc.
- Nhục lắm!
- Sao vậy?
- Anh mới nói chuyện với dân Korea tuần rồi. Họ nói là đa số dân Việt đang dâng tiền xin tự nguyện làm nô lệ cho họ nhưng họ không thèm loại nô lệ này.
- Nhục ǵ mà nhục hung vậy anh?
- Tại đa số dân Việt hay dân gốc Việt chỉ biết gây chiến trong thương trường chứ chưa biết hợp tác và cạnh tranh.
Thí dụ em kư hợp đồng đặc quyền phân phối một sản phẩm nào đó ở tiểu bang này. Theo hợp đồng: Em phải bỏ vốn mua số lượng lớn, mỗi năm phải bỏ tiền bỏ công đi show, mỗi tuần phải đăng quảng cáo, mỗi ngày phải thuyết phục khách hàng... chi phí độc quyền này tổng cộng thành tiền có khi cả mấy cái chục ngàn đô. Đôi khi em mua vào 5,000.00 bán ra 10,000.00 mà chưa chắc đă có lời huống chi lại thường hay bị dân Việt phá hoại.
- Họ phá hoại ra sao?
- Ui, phá hoại như đă thành gen. Đây là vài ví dụ nhỏ:
Thứ nhất: họ thấy em bán được th́ luồn lách mua hàng chui ở trạm phân phối khác rồi đem về bán rẻ hơn em 40%. Vậy mà họ vẫn lời hơn em v́ họ không những không phải lo chi phí độc quyền mà lại được em bỏ tiền của công sức ra quảng cáo miễn phí cho họ.
Thứ hai: họ bán rẻ hơn cả gía họ mua để em phải dẹp tiệm.
Thứ ba: khi mua lậu hàng mới không kịp, họ chế ra đủ mọi lời lẽ xấu để hạ gía sản phẩm độc quyền của em.
Thứ tư: họ đi bán dạo: bán gía như lỗ và mà vẫn lời hơn em v́ họ không phải chi nhiều thứ như một cửa hiệu. Cái này gọi là con sâu làm rầu nồi canh của thương mại.
- Nhưng khách hàng th́ sao?, họ phải biết mua ở đâu cho hợp lệ chứ?
- "Rẻ" là tiêu chuẩn duy nhất. C̣n bảo hành, chất lượng, an toàn sức khỏa, thăng tiến sản phẩm, cảm giác khách, phát triển dịch vụ.... mọi thứ cần thiết cho công việc lâu dài th́ y kỳ mỗi người đều có trăm lư do để biện bạch. Đấy là mua. C̣n bán hay làm việc th́ chỉ biết cạnh tranh bằng cách hạ giá, mua đồ dổm~ ~đường dài thê thảm....
- C̣n dân Korea, sao họ lại khinh dân Việt tệ thế!
- Đồ phá hại. Đó là thông tin giữa họ với nhau về thị trường ngành nghề có người Việt. Họ bảo dân Việt bán hàng ra c̣n rẻ hơn hàng mua vào. Mua chui bán lậu... để không ai chuyên tâm phân phối và quảng cáo hàng của họ. Không quảng cáo th́ hàng sẽ không được biết. Hàng không được biết th́ không người mua. Không người mua th́ người phân phối chết trước, người bán lậu chết sau. Người bán chết th́ hăng của họ không có tiền vào. Hăng không có tiền vào th́ hết vốn để đầu tư cho việc phát triển sản phẩm. Sản phẩm không phát triển th́ không thể tiếp tục cạnh tranh. Sản phẩm không cạnh tranh được th́ hăng đóng cửa. Hăng đóng cửa th́ người chủ hăng lẫn kỹ nghệ sẽ tàn lụi....
- Nhưng tệ vậy cũng đâu đến nỗi tự nguyện làn nô lệ cho họ?
- Khi dân Việt bán hàng ra rẻ hơn hàng mua vào th́ có phải là đang làm việc không công, lại c̣n tặng thêm tiền cho họ không?. Thứ nô lệ này trong mắt họ là nô lệ phá hoại.
- Tệ quá!. Vậy theo anh th́ em không nên nhập thương trường ở đây à?
- Chưa nên chứ không phải không nên. Ḿnh hăy du lịch Bắc Mỹ và bay qua Việt Nam một chuyến rồi quyết định sau.
Trên đường từ Đông sang Tây Bắc Mỹ, giữa những phong cảnh tự nó nói về Mỹ, tôi kể chen vào cho Việt nghe về những huyền thoại lập quốc, về giấc mơ của Mỹ (American dream), về những thánh thiện, những sa đọa, những biến cố chính trị, những thay đổi xă hội, những trào lưu văn nghệ.... Có lúc Việt ngắt lời:
- Họ có truyện nào giống Á đông không?
- Có nhiều lắm, thường th́ chi tiết và cách cấu trúc có phần tương tự nhưng kết cục của họ lại thường khác hẳn. Thí dụ Việt Nam có truyện Lưu Nguyễn th́ họ có Rip Van Winkle của Washington Irving. Lưu Nguyễn từ cơi tiên trở về thấy thất vọng c̣n Rip của họ trở về th́ thấy quốc gia độc lập, đời sống hạnh phúc.
- Chuyện ma, chuyện đạo, Thị Mầu, Thị Kính th́ sao?
- Vùng Đông Bắc đặc danh là vùng Thanh Giáo và thời tiết đông gía. Văn chương nơi này vừa ảnh hưởng Âu Châu vừa pha trộn ảo, thực và nước Mỹ. Tại Salem, Massachusetts, chuyện ma (Halloween) Feathertop: A Moralized Legend của Nathaniel Hawthorne có thể kư hiệu bằng ba chữ AAA: Adultery, Angle, American (Tội lỗi, Thánh thiện, Người Mỹ)
- C̣n American Dream?
- Hăy lướt qua những tác phẩm phản ánh thực tế như "Gone with the Wind" đặc điểm của vùng Đông Nam để đến Dallas xem giấc mơ Mỹ kết thúc bằng:
Độc ngấm đến đâu, máu rướm qua các chân lông đến đó. Đớn đau đă nhập vào sự sống. Trong mê man hắn thấy hiện ra một khu rừng âm u tiếng nói:
- Ngươi đến đây chẳng phải để phạm tội đó sao?.
- Tội?
- Đúng, Đông, Tây, địa cầu, tinh tú, quốc gia, quốc tế, Nho, Lăo, Phật, Chúa, Nam, Bắc, Nội, Ngoại, ca, nhạc, kịch, họa, đàn bà.., mọi thứ đó như húy vật, tách bạch ra là tội.
- Vậy th́ không!, Tôi dừng lại đây bởi màn đêm đă phủ xuống. À, tôi có bạch ra để đi thủy lợi nhưng...
- Nhưng điều đó cám dỗ ta!
- Cám dỗ?
- Mọi thứ cấu kết với đồng đều là cám dỗ!
- Vậy th́ không!, tôi dừng lại đây v́ xe đă hết giờ chạy. Vả lại những người ở đây tôi chưa bao giờ gặp.- À ngươi là người đầu tiên đến đây. Rồi nơi đây cũng sẽ điêu tàn như trái đất điêu tàn từ ngày có con người.
Hôm bỏ làng đi t́m việc, hắn thấy bên kia biển hiện ra một thứ trái cây lạ. V́ vừa đói vừa ṭ ṃ, hắn vội hái qúa nên đă bị rắn cắn. Nọc độc như lửa bừng bừng lên thiêu sống thần kinh. Hắn đau đớn, mê sảng rồi lạc vào thế giới khác. Tội và cám dỗ hiện ra.
Đến thế giới này có nhiều người cũng bị rắn cắn như hắn. Họ lê thân trên cát nóng, trèo qua xác đồng loại để t́m đến Mỹ này để giải độc. Họ cho rằng, độc là kết tinh từ một mối thù truyền kiếp giữa rắn và kẻ sáng tạo. Đó là sự ghen tị sinh ra từ tội so sánh giữa các tạo vật. Từ đó mắt rắn không bao giờ khép lại và thân rắn suốt đời phải luồn lách như lúc nào cũng bị xua đuổi. Nếu không được giải độc, người bị rắn cắn sẽ hóa gàn mà chết.
Bị cắn, hắn cũng lê thân đến đây. Nhưng đă trễ, thời đại loài người triết lư về trời đất, âm dương, thiện ác, một hai, thể phách, xác hồn, Niết bàn, địa đàng, địa ngục, lư thuyết, chủ nghĩa, làm thơ, đọc truyện,... đă qua rồi, thần linh đă ĺa mọi thứ xác để biến thẳng thành sự sống.
Làm sao bây giờ?.Bỗng có tiếng súng và tổng thống J.F. Kennedy chết gục. Mọi người bật dậy, giấc mơ của Mỹ chấm dứt. Làm sao bây giờ?
Có lẽ từ nay cho đến tận thế, nước Mỹ hay cả thế giới sẽ không có câu hay cách trả lời thỏa đáng. V́ vậy, anh cũng một lần ṭ ṃ đến đây:
Dallas gợi ra một người đẹp, máu lạnh và kỳ bí. Như rắn, người này có thể cuốn xiết đàn ông một cách bất ngờ. Có thể làm người ta sáng tác và phát hành mọi thứ nghệ thuật một cách vội vă (như hắn hái trái cây lạ năm nào). Có thể đó cũng là nguồn phát ra tiếng từ khu rừng âm u.
Rời bến xe, anh đến nhà một người bạn. Bước vào nhà th́ anh thấy có kẻ lạ người quen, hồ cá ở đây, lồng rắn ở đó, lời ca, tiếng nhạc, rượu mạnh, thuốc thơm... người và vật nhập nhoà như đảo ~ trăng ~ sóng ~ rắn ~ rừng. Người đẹp Dallas hiện ra trong luồng gió lạ: Tóc dài và uyển chuyển như rắn mới treo, mắt sáng như mắt rắn trước ngày lột xác, nàng bước nhẹ như gió lướt rồi so ḿnh lại ngay trước mặt anh. Cổ và anh cùng mở miệng chào, trong cái bắt tay, anh thấy có luồng cảm giác toát lạnh truyền lệnh vào thân thể:
- Anh kể chuyện từ ngàn dặm về đây đi!- Được, đă qua thời đi bộ, anh chọn xe đ̣. Đi từ đông bắc về đây là đi giữa đất trời đổi thay. Tuyết tan cùng hoa nở. Đẹp từ đỉnh mây xuống núi nghiêng nắng ấm. Đẹp ngang qua những nẻo đường, chạm vào cửa sổ xe và sà xuống những ḍng sông.
- Không cần những tả, kể kia, anh hăy nói về cám dỗ và tội lỗi ḱa!.
Anh giật ḿnh. Đón lấy ly rượu nơi tay nàng và nhấp. Rượu ngấm tới đâu tội lỗi và cám dỗ hiện ra tới đó. Người chung quanh anh kẻ biến thành núi, người hóa thơ, hóa dữ, hóa nhạc, hóa hiền, hóa khói, hóa lửa, hóa đá, hóa bạn, hóa thù... Anh lạc dần vào thế giới khác.
Ḱa người con gái đó đang thoát xác. Tất cả mọi đồ đạc đang tách bạch ra. Nàng đang cởi áo quần. Những bài thơ, những câu chuyện đang nói cũng ră ra thành một thế giới bề bộn. Đây là mảnh không gian của t́nh, kia là chuỗi thời gian của hận. Trên thân thể nàng, cảnh thiên thu chịu cắt ra thành trăm ngàn sợi tóc để dính vào một đồi sọ. Có rất nhiều loại đồng hồ, chúng khác nhau từ h́nh dáng đến đơn vị. Đồng hồ của thỏ nhanh hơn của rùa. Có rất nhiều thước đo, chúng khác nhau từ h́nh dáng đến đơn vị. Bầu trời trong mắt chim khác bầu trời trong mắt người. Có rất nhiều khuôn mặt lộ ra từ mầu sắc và hồn thiêng vỡ ra từ nốt nhạc. Có nhiều tiếng khóc tách rời từ chuyện cười. Có rất nhiều xiềng xích trong một bài thơ. Có rất nhiều mâu thuẫn trong t́nh yêu. Anh đang say mê khám phá bí quyết tác tạo của thần thánh th́ nàng lên tiếng.
- Khải Minh ơi, anh đến đây chẳng phải để phạm tội đó sao?
Anh quay lại chỗ nàng ngồi, mắt nḥa đi trước cảnh hồn và xác của một con người đang giẫy giụa t́m nhau. Cuối cùng hồn nhập vào bức tranh và mầu sắc khởi sự ươm mầu. Xác đang với tay t́m y phục treo ở nhánh cây. Tưởng nàng e thẹn ẩn ḿnh đâu đó, anh trả lời:
- Ồ không! Tội chỉ có trong bản chất thần thánh.
- Chưa chắc đâu, anh nh́n nè!
Anh dụi mắt trước cảnh một thiếu nữ khỏa thân đang chập chờn biến thành rắn rồi rắn lại biến thành thiếu nữ, cứ biến qua biến lại, lúc ảo lúc thật. Mắt nàng nhắm lại, mắt rắn mở ra. Thân nàng rướn lên, thân rắn cuốn lại. Họ như dây và tử tội trói vào nhau. Anh hét lên:
- Rắn!, rắn ḱa!
Mọi người hỏi anh rắn đâu, rắn đâu? Nàng lướt đến hỏi anh:
- Anh dễ sợ thiệt, làm sao biết em là rắn?
- Bộ em là rắn thiệt sao?
- Ừa, em tuổi rắn mà.
- Giải thích làm sao đây? Máu của trực giác!
- Đùa nữa!. Chuyện lạ này là thật 100% mà.
- Làm sao bây giờ?, anh chỉ là người du lịch đến đây.
- Đổi nghề đi, sáng tác đi cho em có cảm ứng ḿnh là rắn thật sự!
Anh kể cho nàng nghe mọi thứ về rắn, từ khoa học đến huyền thoại, đến văn chương cũ mới. Nàng ngắt lời:
- Khải Minh ơi, những thứ đó được viết ra từ những kẻ chưa hề bị rắn cắn. Hết thời sáng tác kiểu kia rồi!
- Wow!, có phải sau khi bị cắn phải biến thành rắn luôn mới sáng tạo ra dạng người trong rắn, dạng rắn trong người phải không?
- Không cần ba cái phải kia đâu, Em có nhiều cách khác nè!
Rắn và anh quấn quưt thành một kỳ thể nghệ thuật. Tội và cám dỗ đă hóa thành những vết: "vanchuong@worldnetworks.com" như vết rắn cắn, rướm máu ra, ngấm vào đời sống. Đời sống sau American Dream.
- Hứ! vậy th́ ḿnh không cần ghé Dallas đêm nay. Việt ngắt lời ghen.
- Th́ đó chỉ là câu truyện phản ánh phần nào đời sống và văn chương khởi đầu ở Mỹ. Em biết mà, rắn và khu rừng kỳ bí chính là đất đai nguyên thủy của nước Mỹ mà dân chúng ví với vườn Địa Đàng trong Kinh Thánh. Anh muốn gợi lại thời WASP: White Anglo-Saxon Protestant.
Rời Texas đến Miền Tây hoang dă với mỏ vàng, phim, truyện cowboy da đỏ năm nào là đi lạc đến vùng văn hóa, thương mại, kỹ nghệ đặc dạng của Mỹ hôm nay. US ie. You: S: SSS...: Sensual, Sport, Sex hiện diện khắp nơi trong đời sống và phim sách. Las Vegas có các ṣng bạc; Los Angeles có Holy Wood; San Francisso là thành thánh của Gay (đồng tính luyến ái).
- Hello, em dang ? dâu?
- Ở đâu em cũng không biết nữa. H́nh như ở San Jose.
- Coi chừng! đừng đầu tư nhiều. Cả thành phố đó đều nằm trong cái máy tính nhỏ xíu.
- Anh nói sao? Nằm trong cái máy tính nhỏ xíu đang nằm gọn trong bàn tay em hả!
- Ừ, nếu không c̣n máy tính th́ không c̣n Silicon Valley.
- Không c̣n Silicon Valley th́ sao?
- Th́ người ta sẽ bỏ San Jose đi.
- Đi đâu? đi trốn nợ hả?
- Ai mà biết. Có thể đi đặt vé máy bay như anh bây giờ.
- Để em tính lại, ḿnh đi từ đây về Thành Phố Hồ Chí Minh mất bao nhiêu giờ bay?, Từ TP Hồ Chí Minh đến Saigon mất khoảng 30 chục năm. Từ Saigon ra Hà Nội th́ hăng SaigonTour cho miễn phí. Từ Hà Nội đến Thăng Long mất mấy trăm năm!. Đi kiểu này không gặp trục trặc cũng tiêu tùng mấy kiếp người luôn. Có cách nào về Việt Nam chắc ăn hơn không anh?
- Có, ra phi trường San Jose mua vé về Little Saigon. Thương gia ở đó nhiều loại, nhiều lớp lắm, tha hồ cho em học. Nếu em ở lại đó th́ anh bay về New York trước.
- OK. Sao anh lại phải về NY? Mở máy ra là thấy hết mọi thứ mà.
- Anh về đem nghệ thuật dự thi tạo World Trade Center (WTC) mới. Dựng đời Bắc Mỹ sau thời High Life.
- Đă có Low Life (High Life ngầm) nổi tiếng. Sao không là High Sight đi.
- High Sight nhiều người xài rồi. Cái ǵ ǵ đó đi với Sight cho vừa gọn vừa rộng là ok.
- Làm sao th́ làm, cái ǵ th́ cái, miễn là việc WTC bị sập không phải để xây lại như cũ.
- Tại sao?
- Tại v́ nó không bị sập do thất bại. Cũng không thể lấy Post WTC như postmodernnism hay recontruction.
- Được rồi, tên, hiệu sẽ tự hiện sau khi PostLittle Saigon có kết qủa.
Một ngày tháng mười:
- Hello, em đó hả?
- Ừa, em đang trên máy bay về NY.
- Em tốt nghiệp Hậu Thương Mại Thế Giới (post WTC) ra sao?
- Đối với dân bán buôn gốc Việt, hiện tại họ bảo có hai cách giải quyết căn bản: Một là người cùng nghành nghề chịu ngồi lại hợp tác. Hai là lập hoặc nhờ một Bang Hội đứng ra điều động gía cả và cách mua bán cho mọi người, kiểu Mafia xưa.
- Em thấy sao?
- Em thấy trước mắt một sông thơ, mùa thu Bắc Mỹ đẹp hơn thơ.
- Ư anh hỏi em chọn Hợp Tác hay chọn Bang Bang.
- Em chọn Thơ, mở dịch vụ du lịch ngắm lá vàng mùa thu.
- Nghĩa là chọn nghèo, chọn may rủi kiểu nhỡ thơ nổi tiếng.
- Chọn thêm cả Văn nữa. Thơ là Hợp Tác, Văn là Bang Bang.
- Văn mà Bang Bang được th́ chỉ có Văn bằng xương thịt lăng mạn như anh thôi.
- Biết đâu Văn như Rip Van Winkle của Washington Irving.
- Hắn lười bỏ bu!, ngay cả chuyện bang bang cũng thất bại.
- Không sao, khi Rip Van trở lại quê cũ th́ nước Mỹ đă đổi khác, đă chấm dứt bang bang và mọi người vui vẻ.
- Ư em nói là khi em trở về đây th́ dân Việt đă qua cuộc bang bang, làm ăn bài bản, phát triển như Korea?
- Sao anh lại quay về American Dream vậy! Anh giống mấy nhà Postmodernism, Poststructuralism... nhét vào ḿnh đủ thứ. Anh ở Mỹ mà không sống như ở Mỹ th́ có khác ǵ chưa hề đến Mỹ.
- Em th́ sao? xem ra em đến Mỹ sau anh mà lại Mỹ hơn anh!
- Em hả: từ: ở "sông hồng" qua "sông mây" đến "sông thơ" là Ba bước giữa "thực~ ~ ảo". Là ba bước giữa "di dân~ ~Mỹ": từ Việt đến Tây, Từ Tây qua Mỹ, Từ Mỹ đến Mỹ. Ở Mỹ lâu, biết Mỹ lâu như anh nhiều khi không bằng ở ít biết nhiều như em.
- Từ Mỹ đến Mỹ! Tâm lư em có bị ảnh hưởng môi trường hậu chiến Việt Nam kiểu cô Phương ở Ḥa Lan không đó? kiểu này chỉ tổ cho thế giới ghét Mỹ.
- Anh chưa hiểu! kệ anh. Em th́ cứ ừ từ Mỹ đến Mỹ: Mỹ~ ~Mỹ~ ~Mỹ.
- Em mà Mỹ qúa coi chừng lúc ra phi trường không ai nhận ra mà đón!
- Khỏi lo, với Mỹ~ ~Mỹ em sẽ nhận ra nhiều thứ, cả anh, cả Văn.
- Anh không ngờ từ chuyện bảo lănh của anh chuyển sang thuyết Mỹ~ ~Mỹ của em lại nhanh hơn cả từ American Dream đến Post WTC hôm nay.
- Không phải Post WTC, ít ra phải là Post~ ~WTC. Giống như văn chương vậy, hậu sến vẫn là sến, phải Hậu~ ~Sến mới có chút khai phá.
- Tới giờ máy bay hạ cánh rồi. Anh phải nói là "đón em" hay là "Đón~ ~Em".
- Wow! tùy anh chọn, nhưng em biết anh sẽ nghiêng về "Đón~ ~Em" hơn.
- Đương nhiên rồi. "Đón" là chọn lựa của anh, là anh. "Em" là em dù anh có đón hoặc có ai khác đón hay không? phải không?
- Vậy "bảo lănh em" là chuyện đă qua c̣n "bảo lănh~ ~em" là chuyện đang qua ok.
- Để rồi coi. Bây giờ anh đổi "Đón~ ~Em" thành "Em~ ~Đón~ ~Anh", ok?
- Ok.
Tại phi trường, chuyến bay đă tới đúng giờ nhưng thủ tục ra vào bị kiểm soát kỹ hơn:
- Hello, em đang ở đâu?
- Em đang ở giữa chỗ Đón và Em (Đón~ ~Em).
- Biết rồi, sông hồng, sông mây, sông thơ... bây giờ chắc là sông chờ qúa!
- Qua các chỗ đó rồi, em đang ở trong anh.
- Trong anh!, chỗ hợp tác hay chỗ bang bang?
- Không, em đang ở trong tác phẩm của anh.
- tác phẩm chờ?
- Đúng. Em muốn đi từ diện bảo lănh sang diện nghệ thuật.
- Em ơi, phi trường ngày bảo lănh th́ em nhào đến ôm c̣n bữa nay diện nghệ thuật th́ chờ biết đến bao giờ đây?
- Lâu mau tùy anh. Có người tạo tác phẩm lẫy lừng v́ chờ đấy!
- Ai ?
- Samuel Becket: "En Attendant Godot" (Waiting for Godot)
- Nhưng mà họ chờ hoài mà không bao giờ thấy ai là Godot xuất hiện. Em không khùng kiểu đó chứ?
- Samuel Becket đă cũ, đă chết v́ không thấy Godot. Ông ta nổi tiếng v́ ai cũng muốn đi t́m Godot của ổng. C̣n em, em đă ngầm chỉ cho anh biết em và Godot đang ở đâu rồi.
- Anh chỉ thấy đang chờ em và Godot như chờ hai con ḅ của anh thời thơ ấu xưa. Kiểu này anh sẽ nổi tiếng khùng v́ chờ em và hắn.
- Em đă nói rồi, em đang ở trong anh nên anh không thấy em. Thả em và hắn ra đi!
- Được, anh đợi em ở quán nước kia. Khi nào em đến th́ đến.
- Cứ như vậy đi, để anh sáng tác!.
- Bộ mấy chục người đang ngồi uống chung quanh anh họ cũng đều đang sáng tác hả?
- Có thể lắm chứ. Họ bảo lănh cán bộ, đảng viên, hoa hậu, nhân tài, t́nh nhân, thân nhân,... và đang sáng tác~ ~chờ.
- Anh ngó họ cả tiếng rồi, chẳng thấy có ai trông ngóng ǵ ngoài chuyện uống và tán gẫu.
- Đó có thể là tác phẩm liên văn bản "chờ~ ~khủng bố"
- "Chờ~ ~Em"
- Wow!, anh thả được em ra rồi.
- Tiếp tục đi, tới cảm giác em chờ anh đó.
- Nói đi, tại sao em lại hứng sảng bày ra cái tṛ chờ này vậy?
- Anh lại quay về thời tra khảo rồi. Tại trên máy bay có một cụ già, già lắm kể cho em nghe một truyện hay.
- Cụ đó là Godot và cụ không c̣n ai đón nên bắt em chờ chung chứ ǵ?
- Không, tên cụ là God~ ~ot. Cụ bảo thời khủng bố này đừng để ai chờ cũng chẳng nên chờ ai nữa.
- Vậy th́ em nói với cụ ấy đến uống một ly với anh đi!
- Tại sao?
- Tại anh không phải là người chờ cụ ấy.
- Tại sao?
- Tại v́ khi thấy cụ ấy th́ sẽ thấy em.
- Vậy th́ anh đoán xem khi đi cùng cụ ấy th́ em sẽ trẻ hơn hay già hơn?
- Em lại tính gài anh vào cổ tích so sánh phải không?. Ư em hỏi là em sẽ đẹp hơn hay xấu hơn chứ ǵ? Anh sẽ trả lời là thấy em có vẻ nhanh nhẹn hơn bên một cụ già biết truyện hay.
- Vậy th́ anh cứ tiếp tục uống~ ~chờ đi. Ư em nói là truyện của anh đang hấp dẫn đó.
Văn thầm nói: Biết sao hơn, cả đời ḿnh đă đương đầu với bao nhiêu cảnh không c̣n chọn lựa nào khác~ ~Văn.