(dựa trên dữ kiện của
một số bài thơ trong VHNT#540)
Tôi lang thang quanh Hồ Xanh, những con hải âu rúc vào nhau im lặng đứng nh́n người qua lại trong cái lạnh của mùa Giáng Sinh. Tôi chạnh nhớ tới Kate, thời mới quen chúng tôi thường lái xe từ Nam Seattle lên tận Bắc Seattle để đến đi dạo bên bờ Hồ Xanh này. Những con hải âu ở đây đă quen chúng tôi qua những mẩu bánh ḿ hào phóng. Hàng liễu hai bên hồ lúc nào cũng xanh mướt, cảnh vật ở đây lúc nào cũng thật yên tĩnh. Tôi đâu biết tiếng gơ cửa dồn đêm trước là của Kate; Kate về như một giấc mơ giữa khuya tóc xơa rối bù, mắt hỏm quầng thâm, môi rươm máu; Kate về như một thực tại đói lă, mệt nhoài, buông xuôi, tuyệt vọng. Bé Ly về ở với bố nó, sau Giáng Sinh bác sĩ sẽ mổ và lấy nốt phần ngực bên kia của Kate. Gió tạt vào mặt lạnh buốt, tôi thèm hơi ấm đêm qua của Jen; có lẽ giờ này Jen đang lang thang đâu đó cùng đám bạn mua sắm cho ngày lễ Giáng Sinh; cô gái da đỏ có đôi mắt buồn tịch mịch tôi bắt gặp trong góc 1 công viên nhỏ ở trường đại học tiểu bang. Tôi liếc nh́n đồng hồ rồi lái xe về bệnh viện Harborview. Thành phố là một bức tranh lớn với những đèn màu rực rỡ trên nền trắng và xám của tuyết. Những chuyến xe cứu thương hối hả lao đi trong tiếng c̣i rú. Kate nằm xanh mướt trên tấm ra trắng, năn nỉ tôi hăy nh́n ra cửa sổ. Giọng Kate b́nh thản đến lạ, b́nh thản như lần Kate nói về đôi bầu vú thông minh và cặp đùi dài ngu ngốc của ḿnh; b́nh thản như lần Kate hỏi xin tôi một đêm trước ngày tôi rời Dallas. Bên kia, những dăy phố thoi thóp thở qua làn điện nhấp nháy của những ánh đèn màu ngoài khung cửa. Ray gọi, nhắn ghé đến dùng cơm tối. Ray vẫn vậy, đón tôi với nụ hôn trên má và nắm tay dẫn tôi vào. Những ngọn nến lung linh trên vách; trong ḷ sưởi lách tách những đốm than hồng; trên bàn đă bày sẵn những đĩa thức ăn c̣n nóng. Lần đầu tôi tập cho Ray nấu ăn Ray c̣n chưa biết cách nhặt rau. Tôi nếm, Ray dạo này đă nấu rất ngon. Rượu và chocolat cũng được bày sẵn, kích thích tố của t́nh yêu, dường như tôi đă đọc ở đâu đó. Jen đă trở về lại Snokomish để dư. Giáng Sinh cùng gia đ́nh, Jen nài nỉ tôi về cùng nhưng tôi khiếu với lư do ở lại chăm sóc cho Kate. Jen hỏi tôi muốn ǵ cho Giáng Sinh. Tôi mang ít sách đến cho Kate đọc đỡ buồn, Kate kể cho tôi nghe về những ngày khi bầu vú thông minh c̣n là niềm kiêu hănh của ḿnh. Tôi im lặng ngồi nghe, bâng quơ nghĩ đến bầu vú c̣n lại của Kate, sau lễ Giáng Sinh sự thông minh kia sẽ không c̣n hiện hữu, cả niềm kiêu hănh cũng vậy, có chăng chúng chỉ hiện hữu qua thái độ b́nh thản của Kate đối với cuộc sống này, đối với những ǵ đă và đang xảy ra trong cuộc đời ḿnh. Ray bỗng bật khóc khi tôi với lấy thỏi chocolat quen thuộc, chất ngọt quyến rũ bỗng trở nên đắng chát. Trong lúc chăm sóc cho 1 bệnh nhân bi. HIV Ray lỡ để mũi kim đâm vào tay ḿnh. Ray vùi vào tôi khóc như một đứa bé. Lần đầu tiên chúng tôi nằm bên nhau nói chuyện suốt đêm. Ray kể về tuổi thơ của ḿnh, về những người đàn ông đă đi qua đời ḿnh trong đó có cả người cha ghẻ làm Ray phải bỏ nhà trốn biệt với cái bụng dần lớn lúc 16 tuổi, cả gă bạn trai đưa Ray đi làm điếm và tai nạn khiến Ray không bao giờ có thể có con nữa, cả đứa con Ray chưa bao giờ gặp mặt và cả tôi, một gă đàn ông Ray không hề biết ngoài cái tên. Chúng tôi là những kẻ tạm bợ trong cuộc sống này, đến với nhau để t́m một sự yên tĩnh bởi không ai thắc mắc về qúa khứ của kẻ kia. Ray nói về ước mơ của ḿnh được làm mẹ một lần, chưa bao giờ tôi thấy Ray xúc cảm đến như vậy, trái hẳn với con người thường ngày rắn rỏi của Ray. Jen gọi, giọng Jen như con chim sẻ sổ lồng ríu rít ngoài sân; Jen kể về chuyến đi lên đèo Snokomish trên lưng July, con ngựa của ḿnh; Jen kể về buổi sáng vắt sữa ḅ ngoài nông trại của bố; Jen kể về những ṣng bài mở cửa hăm bốn giờ mang tên người da đỏ, về những kẻ thử thời vận ḿnh qua những canh bạc hoặc những lời tán tỉnh với những cô gái da đỏ chia bài; Jen kể về gia đ́nh của ḿnh chuẩn bị cho ngày lễ Giáng Sinh với những súc gỗ đă được đốn và để dành cho ḷ sưởi trong đêm Giáng Sinh. Tôi gửi vội vài tấm thiệp chúc Giáng Sinh thầm mong chúng đến nơi trước ngày lễ. Mọi người hối hả với cuộc sống của ḿnh ngay cả mấy người già đứng trước bưu điện cũng vội vă lắc những trái chuông nhỏ trong làn gió lạnh. Tôi kiên nhẫn chờ người luật sư qua máy điện thoại. Người y tá lắc đầu bảo tôi hăy quay lại khi tôi đă khỏi cúm, đầu váng vất v́ chuyến cuốc bộ từ băi đậu xe, tôi như kẻ say rượu ră rời. Tôi xin phép được nói chuyện với Kate qua cửa kính, người y tá dịch hộ những cái khoa tay của tôi, Kate mỉm cười với những điệu bộ của tôi và bảo tôi nên giữ ǵn sức khoẻ. Lễ Giáng Sinh vừa tan tôi vội vă ra đứng ngoài cổng nhà thờ đúng nơi hẹn. Con bé thật xinh cùng bố mẹ và người luật sư đến chào. Ray mở cửa ngạc nhiên khi thấy tôi đến cùng với những người khác, mặt Ray bỗng tái đi khi nhận ra khuôn mặt ḿnh trên mặt con bé, những giọt nước mắt hiếm hoi giàn giụa trên mặt Ray. Tôi đi bộ lững thững qua dăy phố, tuyết năm nay nhiều đă phủ kín mặt đường, tiếng nhạc Giáng Sinh bừng qua những ô cửa sổ. Tiếng gơ cửa dồn khiến tôi bật dậy, ṃ tập tễnh ra cửa trong cái áo choàng dài. Mở cửa, Jen hiện hữu như một giấc mơ thật, miệng toét cười với lời chúc Giáng Sinh. Tôi biết lúc 3 giờ Jen sẽ mở cửa để thấy gă đàn ông nằm thở dốc bên đời ḿnh.