Lời ca dao
Pha Lê

Rồi
     cũng đến lúc anh đi, em đă biết
     Sau mùa đông mà tuyết vẫn mênh mông
     Câu nói cuối cùng như những ḍng sông
    
Đưa nhau về một bến bờ không có thật

Đêm
     sẽ qua nhưng mặt trời đă tắt
     Năm tháng dài khuất lấp mộng mơ xưa
     Em sống hững hờ giữa nắng và mưa
     Hạnh phúc là những ngọn lửa tàn trong tâm tưởng

Khi
     chưa bao giờ ta có được trọn một ngày sung sướng
     Người đàn bà kia vương vấn ở quanh đây
     Mơ hồ em nhớ tới nụ hôn say
     Của người đàn ông khác vẫn mong em làm vợ !

Th́
     anh ơi phút giây này sẽ vỡ
     Ḿnh trở về hai phía cuộc đời riêng
     Tất cả sẽ phai tàn, anh chỉ cần quên
     Là có thể sống êm đềm bên con nhỏ

C̣n
     em sẽ khoác lên chiếc áo dài đỏ
     Rạng rỡ nh́n đời như lần đầu có t́nh yêu
     Đứng cạnh một người với nỗi cô liêu
     Nước mắt rơi thay cho những điều không nói được

Ôi,
     em yêu anh, ngọt ngào hơn lúc trước
     Nhưng làm sao đi ngược lại thời gian
     Và làm sao bước lên nỗi trái ngang: 
     Em cũng yêu người đang là chồng em hiện tại !

V́
     anh ấy cho em một bờ vai vững chăi
     Những tiếng cười, từng giấc ngủ b́nh yên
     Tâm hồn em thôi hết lênh đênh
     Hạnh phúc đến khi ưu phiền không c̣n nữa

Sẽ 
     có ngày em phải chọn lựa
     T́nh yêu nào cũng chất chứa đến mai sau
     Một bên nghĩa đầy, một phía niềm đau
     Của đôi nhân t́nh đă lạc nhau trong thời chiến

Ta
     đă gặp lại nhau một chiều trên bờ biển
     Ngỡ ngàng nh́n lên, gió quyến, mây bay 
     Mười mấy năm qua t́nh vẫn c̣n đây
     Và trời đất ngả nghiêng theo ṿng tay anh khép lại

Ở
     bên chồng, ḷng em như bốc cháy
     Nhớ một mùi hương ... ôi em phải làm sao
     Đến với anh, lại muốn trở về thật mau
     Trong căn nhà đỏ phía sau thành phố

Nơi
     em sẽ t́m cho ḿnh một chỗ
     Nằm xuống cuối đời, quên hết khổ đau
     Hồn có lúc buồn như những lời ca dao
     Vàng như lá mùa Thu, tháng chín