Với độc-giả dễ-tính và rộng-răi, mong rằng các bài ngắn trên cũng giúp mua vui được một trống canh. Đối với các vị chú-ư hơn về mặt văn-học-sử, lẽ-dĩ-nhiên là số báo Truyền Thông bé nhỏ này quá đơn-giản và nhiều thiếu-sót. Chúng tôi cố-gắng trong phạm-vi khó-khăn, giới-hạn bởi nhiều mặt: sinh-hoạt cô-lập nơi hẻo-lánh đáy giếng Nebraska, t́m người để hỏi thêm, khó-khăn; tài-liệu trong tay khiêm-tốn, thư-viện xa-xôi, càng t́m hiểu mới thấy các tác-phẩm xưa sao mà khó kiếm, các sáng-tạo hiện-đại sao mà quá nhiều nếu muốn được đầy-đủ không biết bao giờ cho xong. Một sư thực nưă là cái giới-hạn quan-trọng hơn hết, chính là cảnh tự-học, không hàm-vị, hạn-chế sự hiểu-biết trong hoàn-cảnh nghiệp-dư.
Chúng tôi ghi-nhận sự giúp-đỡ quư-báu về phương-tiện và tài-liệu cũng như là sự khuyến-khích cuả các Anh, Chị thân-hữu bên Gia-nă-đại và nhóm Truyền Thông. Chúng tôi xin ghi lại lời an-ủi trong một tối họp mặt tháng 11-2003 - mà đấy cũng là điều mong-ước cuả vợ-chồng tôi
- "Thôi, hăy cứ bắt đầu, mong rằng các
bạn trẻ sinh-trưởng ở bên này sẽ tiếp
tay và sẽ làm quy-mô hơn sau này".
Một mặt, chúng tôi mong quư vị biết hơn chỉ cho những sai-lầm thiếu-sót; một mặt, chúng tôi trông mong các bạn, nhất là những bạn sinh-trưởng ở Pháp, Thụy-sĩ, Bỉ, Gia-nă-đại và những nơi dùng Pháp-ngữ sẽ có ngày lưu-tâm đến ḍng văn-học Pháp-ngữ có liên-hệ thân-thích đến nước ta.
Kính,